cùng tổng tài daddy cưng chiều mẹ
Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều Mẹ. Cô Vợ Quê Mùa Của Tổng Tài Thâm Sâu. Kế Hoạch Tìm Lại Vợ Của Thiếu Gia Họ Lệ
Cùng tổng tài daddy cưng chiều mẹ Tô Kim Thư (Full) Thần y vương phi Vương gia tránh ra Triệu Khương Lan ; Ông xã tổng tài hắc ám Lâm Quán Quán / Tổng tài hung dữ của cô vợ đáng yêu Lâm Ngọc Vân ; Thiếu tướng vợ ngài nổi giận rồi Nặc Kỳ Anh
Văn Án: Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi". "Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế
Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều Mẹ. 885 Chương. Văn Án:Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương mộ Xem chi tiết. Đăng Nhập / Đăng Ký . Đăng Nhập.
Chương 656. Chương trước Chương tiếp. Chương 656. Hai người Lệ Hữu Tuấn cùng Thomas gần như đã sử dụng toàn bộ các mối quan hệ trong tay, muốn đi tìm đầu mối của Tô Kim Thư. Khi Thomas được biết Tô Kim Thư đã mất tích, anh ta lập tức hiểu được tính nghiêm trọng
Đọc FULL truyện Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều Mẹ (Tô Kim Thư, Lệ Hữu Tuấn) ️. Hiện bộ tiểu thuyết ngôn tình Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều Mẹ đã cập nhật chương cuối ⚡. Đọc FULL bộ truyện tại đây.
chronapkinboi1976. Lệ Hữu Tuấn chỉ ngồi trong xe, chẳng động đậy gì, cứ như toàn thân phát ra hoocmon không cách nào ngăn cản được sự toát lên vẻ quyến rũ. Tô Kim Thư nhìn anh lần thứ n cuối cùng anh cũng mở miệng “Nhìn đủ chưa”? Bị bắt quả tang đang nhìn trộm, cô đỏ mặt quay ra cửa sổ “Ai? Ai thèm nhìn anh chứ?” “Tôi có bảo là em nhìn à?” “Tôi” “Đừng tự nhận là mình chứ!” Lệ Hữu Tuấn nhìn thấy bộ dạng b của cô, không trêu chọc cô nữa. Trái lại anh bỏ tài liệu trên tay xuống, nghiêng người áp về phía cô. Khoảng cách hai người quá gần, đến mức dường như cảm nhận được hơi thở đan xen nhau, Tô Kim Thư giật mình, vội vàng quay mặt đi “Anh, anh làm gì vậy, đừng tiến lại đây!” “Bây giờ…còn muốn ly hôn với tôi nữa không?” Tô Kim Thư nhất thời sửng sốt, gương mặt có chút mất tự nhiên. Cô thừa nhận. Khi nấy nhìn thấy hai đứa trẻ hạnh phúc như vậy, trong lòng cô suy nghĩ…nếu như hôn nhân giữa cô và Lệ Hữu Tuấn là thật thì cũng chưa hản là không thể. Nhưng mà Lệ Hữu Tuấn là ai cơ chứ? Anh ta nguyện ý ra tay giúp đỡ mình đó đã được coi là một ân huệ lớn rồi, nếu bản thân còn muốn được nhiều hơn, vậy có phải là quá tham lam rồi không. Cuộc sống của cô đã bị hủy hoại rồi Cô không dám lại một lần nữa hy vọng hạnh phúc xa vời nữa, chỉ cần có thể cùng hai đứa nhỏ lớn lên mạnh khỏe bình yên là đủ rồi Thấy cô im lặng không nói gì, Lệ Hữu Tuấn nhíu mày “Sao vậy?” Tô Kim Thư thở dài “Nếu anh Lệ không thể đợi câu trả lời, vậy bây giờ chúng ta có thể…” Không biết vì sao, cô chưa kịp nói xong, chợt phát hiện nhiệt độ xung quanh đột nhiên giảm xuống. Lại tức giận rồi sao? Tô Kim Thư không dám nói tiếp. Bởi vì cô vừa ngẩng đầu liền thấy bộ dạng như muốn ăn thịt người của Lệ Hữu Tuấn. Người đàn ông này, sao có thể lật mặt còn nhanh hơn lật sách vậy? Nếu anh ta không phải là muốn nhanh chóng ly hôn thì sao phải ba bốn lần nhắc tới chuyện này? Bây giờ cô đã làm như anh ta mong muốn, sao anh ta có vẻ không vui vậy? Lệ Hữu Tuấn đưa tay bóp lấy cằm Tô Kim Thư, bắt cô phải đối mặt nhìn vào anh “Hừ, lợi dụng xong rồi muốn đá tôi đi? Cô xem Lệ Hữu Tuấn tôi là cái gì?” Quả nhiên! Anh ta thực sự muốn ly hôn. Chỉ có điều cô cảm thấy khó chịu vì sao chính bản thân cô lại là người phải đề nghị ly hôn! Tô Kim Thư ơi là Tô Kim Thư, mày đúng là đồ ngốc thật mà Người đàn ông có quyền có thế như Lệ Hữu Tuấn, quan trọng nhất chính là mặt mũi thể diện. Cho dù cô thực sự muốn ly hôn, cũng nên là anh ta nói ra mới đúng! Nghĩ đến đây, Tô Kim Thư hận không thể một phát cắn đứt lưỡi “Vậy, anh muốn thế nào?” “Tôi muốn thế nào?” Anh muốn nhốt nhóc mèo hoang thích cắn người này ở đầu giường, hung hăng chiếm lấy, làm cho cô hoàn toàn đầu hàng, Khiến cô không bao giờ dám nghĩ đến chuyện ly hôn với anh nữa! Trong lòng thì nghĩ vậy, nhưng lời nói ra lại lạnh như băng “Đợi đến khi nào cô chữa khỏi bệnh cho tôi, tôi có thể suy nghĩ đến việc cho cô tự do.” Chữa khỏi bệnh? Tô Kim Thư lập tức sáng mắt lên “Thật sao?” Hôm đó ở biệt thự lúc Tô Kim Thư kiểm tra cho Lệ Hữu Tuấn, bạn nhỏ Tuấn rõ ràng có phản ứng. Hơn nữa thân thể anh ta khỏe mạnh, mạch đập rất tốt, có thể khẳng định thân thể anh ta không có bệnh vặt. Như vậy, bệnh tiềm ẩn của anh ta có thể là trở ngại về tâm lý. Bệnh tâm thần, đây chính là sở trường của cô rồi! Nhìn biểu cảm hưng phấn tới đỏ bừng của Tô Kim Thư, gương mặt tuấn tú của Lệ Hữu Tuấn trong nháy mắt đen như đít nồi “Nếu như không chữa được thì sao?” “Anh Lệ, anh yên tâm, tôi nhất định sẽ khiến anh vui vẻ!” Cánh tay lớn Lệ Hữu Tuấn siết chặt vòng eo thon thả của cô, kéo lại gần hơn. “Cô.. Lệ Hữu Tuấn cố ý ghé sát bên tai, dùng giọng điệu u ám nói với cô “Vậy tôi sẽ đợi cô làm cho tôi vui vẻ, dùng kỹ thuật cao siêu của cô?” Nói xong, anh quay về vị trí lúc đầu, cầm tập tài liệu xem tiếp. Tô Kim Thư chỉ cảm thấy trong đầu “Âm” một tiếng. Lời Lệ Hữu Tuấn vừa nãy nói, hình như cũng có lý, nhưng mà không hiểu sao anh ta nói ra lại có chút kỳ quái nhỉ? Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc làm việc của anh. Tô Kim Thư mới phát hiện, không biết khi nào, mặt mình lại nóng thế này. Đưa Tô Kim Thư đến bệnh viện, chiếc Rolls-Royce màu đen quay đầu xe đi thẳng đến công ty. Lệ Hữu Tuấn đứng trước cửa sổ, nhìn dòng xe tấp nập ngoài đường. Bên tai, đều vang lên tiếng nói của Lục Anh Khoa. “Vương Tiến Phát sáng sớm hôm nay đã tỉnh lại, nhưng mà có vẻ do dùng quá liều thuốc, ông ta đối với chuyện phát sinh hôm qua hoàn toàn không thể nhớ ra” Không nhớ ra? Lệ Hữu Tuấn nhíu mày, quay đầu. Ánh mắt lạnh lùng khiến Lục Anh Khoa cúi đầu xuống “Đừng có giả nai.” Lệ Hữu Tuấn giễu cợt nhếch miệng cười “Xem ra, người phía sau ông ta thủ đoạn còn cao hơn tôi nghĩ.” Lục Anh Khoa tiếp tục trâm ngâm một hồi “Cậu chủ, hôm qua quả thật Tô Văn Tâm có đi gặp mợ chủ, nhưng mà ông ta rất nhanh đã rời đi rồi. Manh mối này có tiêp tục điều tra nữa không?” Lệ Hữu Tuấn nheo mắt, còn chưa kịp nói, điện thoại trên bàn đã kêu lên. Lục Anh Khoa nghe điện thoại, nhìn về phía Lệ Hữu Tuấn nói “Là cô Tô.” Cô Tô, là Tô Bích Xuân Thời điểm quan trọng này cậu chủ hẳn là không muốn gặp cô ta mới đúng Nhưng ai mà biết được, Lệ Hữu Tuấn bất ngờ nói “Để cô ta vào” …Vâng…” Mặc dù không biết cậu chủ đang nghĩ gì, nhưng Lục Anh Khoa cũng không dám hỏi thêm, quay người rời đi. Mấy phút sau, Tô Bích Xuân, mặc một chiếc váy ngắn bó sát tinh xảo, chân đi đôi giày cao gót bước vào. Cứ nghĩ là sau trò cười trong bệnh viện, Lệ Hữu Tuấn sẽ không để ý đến cô ta nữa. Nhưng mà hôm qua Tô Kim Thư xảy ra chuyện kia, bản thân không xuất hiện khác nào chột dạ. Thế nên hôm nay cô ta cố ý đến tìm Lệ Hữu Tuấn. Cho dù anh có không gặp, thì hành động của cô ta cũng đủ chứng minh cô ta không có tội Biết đâu mọi chuyện cứ thuận lợi như vậy. “Hữu Tuấn.. “ Vừa thấy khuôn mặt kia của Lệ Hữu Tuấn, Tô Bích Xuân không hiểu sao có chút đỏ mặt Người đàn ông này, thật sự rất anh tuấn. Gương mặt đó thôi cũng đủ làm cô ta mê mệt rồi. Chưa kể đến gia cảnh, khối tài sản kếch xù của anh nữa. Nó quả thực hoàn hảo không có điểm nào chê Ngoại trừ việc anh không có tính người. Năm năm trước, sau khi anh bị người hạ thuốc ngủ với con tiện nhân Tô Kim Thư, anh dường như biến thành cấm dục. Trong 5 năm này, cô ta không biết tạo ra bao nhiêu cơ hội, muốn khiến hai người có thể cùng nhau một trận kịch Cô ta thậm chí còn không từ thủ đoạn khiêu vũ trước mặt anh, nhưng anh vẫn dửng dưng và không có bất cứ phản ứng gì cả. Tô Bích Xuân mặc dù không phải khuynh nước khuynh thành, nhưng cũng coi là được xếp vào hàng mỹ nhân. Nếu như đổi thành người đàn ông khác, chỉ sợ đã vồ như hổ đói rồi. Cũng chỉ có Lệ Hữu Tuấn… “Hữu Tuấn, em cứ tưởng là anh không đồng ý gặp em cơ…” Tô Bích Xuân ủy khuất nói Lệ Hữu Tuấn thâm trầm nhìn cô ta một cái “Vì sao lại nói vậy?” Tô Bích Xuân trong lòng vui mừng Nhìn dáng vẻ này, chuyện xảy ra hai hôm nay, Lệ Hữu Tuấn đều không điều tra liên quan đến mình rồi. Điều này chứng minh cô ta vẫn còn cơ hội. Quá tốt rồi!
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để 337 Không còn cách nào quay đầu! Một nửa lời đe dọa của Lâm Thuý Vân vẫn còn trong miệng cô ấy. Thì ngay lập tức như có cái gì đập vào sau đầu cô ấy. Thái độ của mẹ Lâm vô cùng mạnh mẽ, hai †ay vòng trước ngực “Mẹ đến đây để nhờ con giúp, sao con còn ở đấy mà cò kè một hai nữa? Mau lấy tạp đề cho đứa con rể ngoan ngoãn của mẹ mặc nào” Lâm Thuý Vân gần như muốn khóc không ra nước mắt, cô ấy tức giận ôm đầu. Không biết mất bao nhiêu thời gian mà mẹ cô ấy đã thăng chức cho Lục Mặc Thâm từ con rế tương lai trực tiếp lên làm con rể. Có lẽ không lâu nữa Lâm Thuý Vân sẽ bị đuổi khỏi gia đình này. Mẹ Lâm ở bên cạnh hài lòng nhìn họ, bà ấy luôn cảm thấy ánh mất của hai người họ rất trìu mến và thêm vào chút lưu luyến. Điều đó có nghĩa là sẽ không lâu nữa, bà ấy có thể tự mình ôm cháu trai rồi đúng không? Sau khi Lâm Thuý Vân đeo tạp dề lên, cô ấy còn phải thắt nút ở sau lưng Lục Mặc Thâm. Lục Mặc Thâm dang hai tay ra, Lâm Thuý Vân đứng trước ngực anh ta, hai tay ôm eo anh ta. Cảnh này trông đặc biệt quyến rũ, Mẹ Lâm thấy vậy thì cười đến rạo rực. Sau khi Lâm Thuý Vân buộc xong tạp đề, cô ấy nhìn lên thì thấy rằng khuôn mặt của hai người đã ở rất rất gần nhau áp của Lục Mặc Thâm phả vào mang tai cô ấy. Đôi mắt đó, đôi mắt có ánh mắt sáng rực, ngay cả khi qua thấu kính, cô ấy vẫn có thể cảm nhận được dòng điện ngầm đang dâng lên dưới đáy mắt anh ta, dường như trong tích tắc sẽ có từng đợt cuồng phong sẽ phun trào ra ngoài. Vào lúc này, bất kế là ai, chỉ cần để ý nhiều hơn một chút, thì cũng sẽ nhận ra được cơn cuồng phong này. Hai người cứ như thế mà giữ cái tư thế không rõ ràng này. Ngay cả mẹ Lâm ở bên cạnh cũng có vẻ hơi ngại ngùng nên che mặt chạy ra ngoài. Không biết đã đứng yên trong bao lâu, Lục Mặc Thâm đột nhiên nói “Tôi rất đẹp trai sao?” AI Lâm Thuý Vân đột nhiên tỉnh táo trở lại. Cô ấy loạng choạng bước lùi về phía sau ba bước “Ai… ai thèm nhìn anh, anh đừng có mà đó nói hươu nói vượn!” Đôi môi mỏng của Lục Mặc Thâm khẽ mấp máy, ánh mắt đầy nghiền ngẫm “Nhìn tôi lâu như vậy rồi mà cô vẫn không chịu thừa nhận sao?” “Anh… anh thật là vui tính, rõ ràng là anh bụng dạ khó lường! Ánh mắt anh qua mắt kính phát điện như muốn quyến rũ tôi vậy!” Lục Mặc Thâm mím khóe miệng không lên tiếng Ngay lập tức, anh ta cúi đầu, tập trung phân loại nguyên liệu trong tay. Lâm Thuý Vân tức giận đến mức suýt nôn ra máu với thái độ cợt nhả này của anh ta. Hừi Lâm Thuý Vân tức giận bước ra khỏi bếp, cô ấy lao ra phòng khách, quăng áo khoác của Lục Mặc Thâm đang được đặt trên ghế sofa Nếu không phải có nam thần của cô ấy ở đó, thì cô ấy đã nhảy dựng lên và giảm mạnh vài cái đế trút hận. Ở bên kia, bà Lâm đã vui vẻ vào bếp để phụ giúp con rể. Lâm Thuý Vân ngồi bên cạnh Tô Kim Thư liếc nhìn bóng lưng của mẹ Lâm với vẻ chán nản, đôi mắt trống rồng vô hồn “Này, Kim Thư, cậu nói xem sao mình lại đen đủi đến như vậy?” Tô Kim Thư huých nhẹ cô ấy bằng cùi chỏ “Lâm Thuý Vân, cậu có cảm thấy vậy không, bây giờ không phải cậu nên cho mình một lời giải thích hợp lý sao? Đây không phải là buổi tụ họp của gia đình cậu sao? Tại sao giáo sư Lục cũng xuất hiên ở đây? Chẳng lẽ câu và anh ta thật..” “Mình khinh, mình khinh” Lâm Thuý Vân vỗ không ngừng, cô ấy trợn tròn mắt rất tức giận “Chuyện này có thể trách mình sao? Mỗi ngày bà ấy đều lo lắng không biết mình có kết hôn được không, trước đây mình đã đưa cha mình đến Lan Ly, nên mình đã không còn quan tâm đến điều đó nữa, vậy mà bây giờ bà ấy thực sự… dám lừa Lục Mặc Thâm đến làm khách ở nhà ư? Thật là đau đầu!” Sau khi nghe điều này, Tô Kim Thư có chút do dự nhìn Lệ Hữu Tuấn. Cô đưa tay ra và khẽ kéo tay áo anh. Nhưng Lệ Hữu Tuấn bộ dạng uể oải chỉ chăm chăm uống trà. Anh đợi cho đến khi Tô Kim Thư bắt đầu lo lắng hơn thì mới từ từ đặt chiếc cốc trên tay xuống, ngẩng đầu nhìn Lâm Thuý Vân “Cô thích anh ta?” Lâm Thuý Vân trực tiếp liếc mắt qua bảng thái độ khinh khinh “Làm ơn đi, nam thần! Anh có thể đừng đùa như vậy được không? Tôi đã có người mình thích rồi, nếu anh không tin tôi, anh có thể hỏi Kim Thư! “ Lệ Hữu Tuấn quá lười để hỏi “Chỉ cần đó không phải là tôi” Tô Kim Thư lo lắng “Lúc này, anh còn có tâm tình đùa giỡn sao?” Lệ Hữu Tuấn liếc nhìn Tô Kim Thư. Cuối cùng thì sắc mặt của anh cũng đã trở nên căng thẳng “Bà Lệ, đương nhiên phải hỏi cho rõ ràng chuyện này! Điều gì sẽ xảy ra nếu bạn của cô cũng thích anh Lệ? Lâm Thuý Vân vội vàng xua tay “Nam thần, về chuyện này, anh có thế đặt một trăm lòng tin! Nếu như trên thế giới này chỉ còn anh và Lục Mặc Thâm, tôi sẽ không do dự mà chọn chết một mình! “ Lệ Hữu Tuấn cau mày “Không hiểu sao khi tôi nghe lời cô nói tôi cứ thấy cô có chút hạ thấp tôi vậy” Lâm Thuý Vân nhanh chóng cười và nói “Tuyệt đối không! Ý tôi là, anh là người của Kim Thư, tôi cũng chỉ dám nhìn từ xa chứ nào dám dám đến gần! “ “Trong trường hợp đó, ngược lại tôi có một ý tưởng, nhưng nếu cô sử dụng nó thì không còn cách nào quay đầu lại đâu Hai mắt Lâm Thuý Vân sáng lên và gần như không nói nên lời mà gật đầu lia lịa “Nam thần, anh đừng lo! Cho dù phía trước có vách núi cao dốc như thế nào thì tôi tuyệt đối cũng sẽ không bao giờ rút luil “ “Vậy thì tối Ở công ty của cha Lâm có việc gấp cần xử lý, nên sau khi xong việc ông vội vàng về nhà để chuẩn bị bữa tối. Tuy nhiên khi về nhà đã thấy con rể tương lai dọn sẵn một bàn ăn đầy đủ. Chín món mặn và một món canh, thịt rau kết hợp, vừa có màu sắc vừa có mùi thơm, đúng là một bàn ăn hoàn hảo. Khi Cha Lâm nhìn thấy cảnh này, ông như không thể tin vào mắt mình “Vợ, bà làm cái này àm Mẹ Lâm đắc thắng bước đến bên cạnh Lục Mặc Thâm, vỗ vai anh, tự hào khoe “Chà, chính con rể của chúng ta đã làm hết đấy! Tôi chỉ ở bên cạnh phụ giúp rửa rau mà thôi. Như thế nào? Xem xem có giống phong thái của ông thời đó không? “ Cha Lâm không kìm được mà giơ ngón tay cái lên “Đứa nhỏ này thật ngoan!” Sau khi tất cả người lớn ngồi xuống. Cha Lâm vui vẻ quá nhất thời không nhịn được mà nhấp vài ngụm rượu. Ông ngoắc vai Lục Mặc Thâm và bắt đầu nói “Con rể ngoan của bác, để bác nói cho con biết! Hồi đó, bác đến nhà mẹ của con… để gặp phụ huynh đó! Con không biết bác đã lo lắng như thế nào đâu, dân trí của bác không tốt và bác còn không biết cách nói chuyện. Nhưng mà, may là bác có tài nấu ăn ngon!”
"Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi”"Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.”"Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi...”Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực vật.
Bạn đang đọc truyện Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều Mẹ của tác giả Song. "Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.”"Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi...”Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ qua Chiến Soái Bắt Nạt Vợ Tôi? Nằm Mơ Đi! hoặc Chỉ Muốn Hành Hạ Em Cả Ngày Lẫn Đêm Anh Muốn Em.
cùng tổng tài daddy cưng chiều mẹ